Cha mẹ thường tìm kiếm dấu hiệu sớm của tự kỷ ở trẻ sơ sinh vì trong tương tác hằng ngày có điều gì đó khác lạ: bé có thể không quay về phía giọng nói, hiếm khi chia sẻ nụ cười, hoặc có vẻ khó chịu bất thường với âm thanh, sự chạm vào hay thay đổi. Những quan sát này đáng được chú ý, nhưng bản thân chúng không chứng minh điều gì. Trẻ sơ sinh phát triển không đồng đều, và nhiều chậm trễ có hơn một cách giải thích. Hướng dẫn này là một cách mang tính giáo dục để sắp xếp những gì bạn thấy từ khoảng 2 đến 12 tháng, để bạn có thể trao đổi với bác sĩ nhi khoa của bé bằng các ví dụ rõ ràng hơn. Với những người thân lớn tuổi đang suy ngẫm về đặc điểm của chính mình, một tài nguyên sàng lọc đặc điểm tự kỷ mang tính giáo dục cũng có thể hỗ trợ tự hiểu bản thân, nhưng trẻ sơ sinh cần hướng dẫn nhi khoa thay vì một bài tự kiểm tra trực tuyến.

Dấu hiệu sớm thường là một kiểu lặp lại, không phải một khoảnh khắc riêng lẻ. Một em bé mệt có thể tránh giao tiếp mắt. Một em bé bị nhiễm trùng tai có thể không quay về phía giọng nói. Một em bé đói, bị kích thích quá mức hoặc có tính khí yên lặng có thể có vẻ ít tham gia xã hội hơn vào một số ngày. Câu hỏi là liệu nhiều kiểu như vậy có lặp lại qua các bối cảnh, người chăm sóc và nhiều tuần hay không.
Những khác biệt sớm liên quan đến tự kỷ thường liên quan đến giao tiếp xã hội, chú ý chung, phản ứng cảm giác, kiểu vận động hoặc hành động lặp lại. Ở giai đoạn sơ sinh, chúng có thể rất tinh tế vì bé vẫn đang học cách dùng mắt, giọng, tay và cơ thể để kết nối với người khác. Vì vậy, quan sát theo từng tháng hữu ích hơn một danh sách kiểm tra chỉ có có hoặc không.
Hãy dùng các ý dưới đây như ghi chú để trò chuyện. Ghi lại điều gì đã xảy ra, xảy ra khi nào, bạn thấy thường xuyên đến mức nào và liệu nó có thay đổi theo giấc ngủ, bệnh, tiếng ồn hay nếp sinh hoạt không. Bác sĩ nhi khoa có thể giúp quyết định trẻ có cần kiểm tra thính lực, sàng lọc phát triển, giới thiệu can thiệp sớm hay tiếp tục theo dõi hay không.
Trong vài tháng đầu, bé còn rất nhỏ, nên các dấu hiệu thường liên quan đến khả năng đáp ứng xã hội hơn là hành vi đặc hiệu rõ ràng của tự kỷ. Khoảng 2 tháng, nhiều bé bắt đầu dịu lại khi nghe giọng quen thuộc, nhìn khuôn mặt trong thời gian ngắn hoặc có những nụ cười xã hội đầu tiên. Điều đáng lưu ý không phải là một ngày bé không cười một lần, mà là sự thiếu hụt ổn định của tương tác ấm áp qua lại.
Ở 3 tháng, cha mẹ có thể nhận thấy bé có nhìn theo chuyển động, đáp lại những khuôn mặt vui đùa, hoặc tỏ ra quan tâm đến người khác trong lúc bú và được ôm hay không. Dấu hiệu sớm của tự kỷ ở trẻ 3 tháng có thể bao gồm giao tiếp mắt rất hạn chế, hiếm khi cười xã hội, ít đáp lại giọng của người chăm sóc, hoặc cơ thể cứng hoặc mềm bất thường ảnh hưởng đến tương tác.
Ở 4 tháng, nhiều bé trở nên biểu cảm hơn. Bé có thể cười để thu hút sự chú ý, bắt chước một số nét mặt hoặc quay về phía âm thanh. Dấu hiệu sớm của tự kỷ ở trẻ 4 tháng có thể bao gồm quan tâm hạn chế đến khuôn mặt, ít chơi bằng âm thanh, có vẻ không thích các trò chơi xã hội, hoặc rất khó dỗ khi nếp sinh hoạt hay kích thích cảm giác thay đổi.
Những dấu hiệu này cũng có thể xuất hiện với vấn đề thị lực, thính lực, bú ăn, giấc ngủ hoặc vận động, vì vậy bước thực tế tiếp theo không phải là gán nhãn cho bé. Đó là thu thập ví dụ và yêu cầu kiểm tra phát triển.

Đến 6 tháng, khác biệt xã hội có thể dễ mô tả hơn. Nhiều bé đáp lại bằng nụ cười, âm thanh, vươn tay hoặc cử động cơ thể hào hứng khi một người quen đến gần. Dấu hiệu sớm của tự kỷ ở trẻ 6 tháng có thể bao gồm ít hoặc không có nụ cười lớn, biểu cảm ấm áp hạn chế, giảm âm thanh qua lại, hoặc ít quan tâm đến trò chơi xã hội như ú òa.
Ở 7 tháng, cha mẹ cũng có thể quan sát cách bé phản ứng với tên mình, âm thanh hằng ngày và các thói quen chung. Dấu hiệu tự kỷ ở trẻ 7 tháng có thể bao gồm không quay về phía giọng quen thuộc, có vẻ tập trung vào đồ vật hơn người, ít bắt chước âm thanh hoặc biểu cảm, hoặc rất đau khổ trước một số chất liệu, tiếng ồn, ánh sáng hoặc chuyển tiếp.
Đây cũng là tuổi mà khác biệt trong điều hòa cảm giác có thể nổi bật. Một số bé có vẻ nhạy cảm bất thường với âm thanh hoặc chạm; những bé khác có vẻ đáp ứng thấp và không phản ứng nhiều với tín hiệu xã hội thường thu hút sự chú ý của trẻ. Khác biệt cảm giác đơn lẻ không xác định tự kỷ, nhưng đáng nói khi xuất hiện cùng với giảm tham gia xã hội.
Nếu bạn so sánh quan sát giữa các thành viên gia đình, hãy giữ trọng tâm ở bé thay vì đổ lỗi trong gia đình. Người chăm sóc lớn tuổi tò mò về các kiểu của bản thân có thể dùng công cụ sàng lọc kiểu AQ-50 dành cho người lớn để tự suy ngẫm, trong khi việc chăm sóc bé nên ở lại với các chuyên gia nhi khoa và tuổi thơ sớm.

Từ 9 đến 12 tháng, các manh mối lớn nhất thường liên quan đến chú ý chung. Chú ý chung nghĩa là bé dùng ánh mắt, âm thanh, cử chỉ hoặc chuyển động cơ thể để kết nối một người khác với điều gì đó thú vị. Bé có thể nhìn món đồ chơi, nhìn lại cha mẹ, mỉm cười và với tay. Sự qua lại này là nền tảng quan trọng của giao tiếp.
Dấu hiệu sớm của tự kỷ ở trẻ 9 tháng có thể bao gồm bập bẹ hạn chế, ít đáp lại tên, giảm giao tiếp mắt khi chơi, ít cố gắng chia sẻ sự quan tâm, hoặc thích chơi lặp lại với đồ vật hơn tương tác xã hội. Một số bé có thể nhìn bánh xe quay, ánh sáng hoặc bộ phận chuyển động trong thời gian dài. Những bé khác có thể có vẻ hài lòng khi ở một mình và hiếm khi tìm sự dỗ dành hoặc chú ý theo cách mong đợi.
Đến 12 tháng, nhiều bé dùng cử chỉ như chỉ, với, vẫy tay, đưa đồ vật cho người khác xem hoặc giơ tay đòi bế. Dấu hiệu sớm của tự kỷ ở trẻ 12 tháng có thể bao gồm không bập bẹ, không chỉ hoặc cho xem, cử chỉ hạn chế, ít bắt chước, không nhìn theo nơi người khác chỉ, hoặc mất kỹ năng xã hội hay giao tiếp đã bắt đầu xuất hiện.
Mất kỹ năng đặc biệt quan trọng và nên được trao đổi kịp thời. Nếu bé ngừng dùng âm thanh, cử chỉ, giao tiếp mắt hoặc hành vi xã hội vốn đã ổn định trước đó, hãy liên hệ bác sĩ nhi khoa và mô tả rõ thay đổi.
Cha mẹ thường hỏi: “3 dấu hiệu hàng đầu của tự kỷ là gì?” Với trẻ sơ sinh, tốt hơn là nghĩ theo kiểu lặp lại thay vì xếp hạng một dấu hiệu lên trên tất cả.
Thứ nhất, theo dõi sự giảm qua lại xã hội. Điều này có thể giống như ít chia sẻ nụ cười, ít chơi âm thanh qua lại, giảm quan tâm đến khuôn mặt hoặc không tìm sự dỗ dành theo cách quen thuộc.
Thứ hai, theo dõi cử chỉ giao tiếp chậm hoặc hạn chế. Điều này có thể bao gồm ít bập bẹ vào cuối giai đoạn sơ sinh, không đáp lại tên, không chỉ, không cho xem đồ vật hoặc không dùng ánh mắt để chia sẻ chú ý.
Thứ ba, theo dõi các kiểu hạn chế, lặp lại hoặc cảm giác bất thường. Ví dụ có thể gồm tập trung lặp lại vào các bộ phận của đồ vật, cử động tay hoặc cơ thể khác thường, rất đau khổ với một số âm thanh hoặc chất liệu, hoặc đáp ứng thấp bất thường với tín hiệu xã hội.
Dấu hiệu cảnh báo lớn nhất không phải là một hành vi riêng lẻ. Đó là một cụm khác biệt giao tiếp xã hội lặp lại, đặc biệt nếu bé cũng mất kỹ năng hoặc bỏ lỡ các mốc giao tiếp mong đợi.
Nhiều tình huống có thể giống dấu hiệu sớm liên quan đến tự kỷ. Khác biệt về thính lực có thể khiến bé có vẻ không đáp lại tên hoặc giọng nói. Vấn đề thị lực có thể ảnh hưởng đến giao tiếp mắt hoặc nhìn theo. Sinh non có thể làm thay đổi thời điểm đạt mốc. Vấn đề giấc ngủ, trào ngược, khó bú ăn, co giật, chậm vận động và căng thẳng cao trong môi trường cũng có thể ảnh hưởng đến tham gia xã hội.
Tính khí cũng quan trọng. Một số bé là người quan sát yên lặng; những bé khác mạnh mẽ, nhạy cảm hoặc chậm làm quen. Tính khí yên lặng riêng nó không đồng nghĩa với lo ngại phát triển. Câu hỏi hữu ích là liệu bé có thể tham gia xã hội khi đã nghỉ ngơi, thoải mái và được hỗ trợ hay không.
Vì vậy, ví dụ hữu ích hơn kết luận. Thay vì nói “Tôi nghĩ con tôi bị tự kỷ”, bạn có thể nói: “Trong sáu tuần qua, bé hiếm khi quay lại khi chúng tôi gọi tên, không nhìn qua lại giữa chúng tôi và đồ chơi, và bé bập bẹ ít hơn tháng trước.” Điều đó cho bác sĩ thông tin cụ thể để làm việc.
Hãy dùng danh sách này trong một đến hai tuần trước buổi hẹn, trừ khi bạn thấy mất kỹ năng hoặc mối lo khẩn cấp khác. Khi đó, hãy gọi sớm hơn.
Hãy mang ghi chú, video ngắn và câu hỏi về mốc phát triển đến buổi khám. Video có thể hữu ích vì trẻ không phải lúc nào cũng thể hiện cùng hành vi trong buổi hẹn.

Hãy trao đổi với bác sĩ nhi khoa bất cứ khi nào bạn có lo ngại kéo dài, ngay cả khi bé nhỏ hơn độ tuổi thường dùng để sàng lọc tự kỷ chuyên biệt. Bạn không cần chờ đến tuổi chập chững nếu đang thấy chậm trễ lặp lại, mất kỹ năng hoặc một cụm khác biệt giao tiếp xã hội.
Bác sĩ nhi khoa có thể kiểm tra thính lực và thị lực, xem lại tăng trưởng và giấc ngủ, hỏi về bú ăn và vận động, dùng công cụ sàng lọc phát triển hoặc giới thiệu trẻ đến dịch vụ can thiệp sớm. Hỗ trợ sớm có thể giúp giao tiếp, chơi, điều hòa cảm giác và hướng dẫn cha mẹ ngay cả trước khi mọi câu hỏi có câu trả lời cuối cùng.
Nếu bé từ 12 tháng trở lên và không bập bẹ, không dùng cử chỉ, không đáp lại tên hoặc không chia sẻ chú ý, hãy hỏi trực tiếp về sàng lọc phát triển và các lựa chọn giới thiệu. Nếu trẻ 18 đến 24 tháng, sàng lọc tự kỷ chuyên biệt thường được bàn như một phần của chăm sóc phát triển định kỳ.
Nếu nhiều dấu hiệu sớm của tự kỷ ở trẻ sơ sinh xuất hiện cùng nhau, hãy bắt đầu bằng việc ghi chép bình tĩnh. Ghi ngày về những gì bạn thấy, khi nào xảy ra, điều gì giúp ích và kỹ năng đang tăng, giữ nguyên hay giảm. Quay video ngắn về chơi xã hội, đáp lại tên, bú ăn, phản ứng cảm giác và cố gắng giao tiếp.
Sau đó đặt lịch hẹn và dùng ngôn ngữ trực tiếp, cụ thể. Bạn có thể nói: “Tôi lo về giao tiếp xã hội và phản ứng với tên. Tôi có mang ví dụ và muốn trao đổi về sàng lọc phát triển hoặc can thiệp sớm.” Nếu bạn cảm thấy bị xem nhẹ nhưng lo ngại vẫn tiếp tục, tìm ý kiến chuyên môn thứ hai là hợp lý.
Với cha mẹ và người chăm sóc lớn tuổi, suy ngẫm về đặc điểm gia đình cũng có thể hữu ích. Tự kỷ có thể xuất hiện trong gia đình, và người lớn đôi khi nhận ra các kiểu giao tiếp, cảm giác hoặc thói quen của chính mình khi tìm hiểu về trẻ. Nếu đó là một phần hoàn cảnh của bạn, tự sàng lọc riêng tư về đặc điểm tự kỷ cho người lớn có thể là cách ít áp lực để sắp xếp tự suy ngẫm, trong khi các bước tiếp theo của bé vẫn nên tập trung vào chăm sóc nhi khoa.

Dấu hiệu cảnh báo lớn nhất là một cụm khác biệt giao tiếp xã hội lặp lại, đặc biệt là giảm nụ cười chia sẻ, phản ứng với tên hạn chế, ít cử chỉ, ít chơi âm thanh qua lại hoặc mất kỹ năng từng có trước đó. Bất kỳ mất kỹ năng nào cũng nên được trao đổi kịp thời với bác sĩ nhi khoa.
Một số cha mẹ nhận thấy khác biệt trong năm đầu, đặc biệt ở phản ứng xã hội, giao tiếp mắt, bập bẹ, cử chỉ hoặc điều hòa cảm giác. Nhiều lo ngại rõ hơn xuất hiện từ 12 đến 24 tháng khi kỳ vọng về giao tiếp và chú ý chung tăng lên.
Ở 3 tháng, lo ngại có thể gồm giao tiếp mắt rất hạn chế, hiếm cười xã hội, ít đáp lại giọng quen thuộc, giảm quan tâm đến khuôn mặt hoặc trương lực cơ bất thường ảnh hưởng đến tương tác. Những dấu hiệu này không đặc hiệu khi đứng riêng, nên cần được bàn trong bức tranh phát triển chung.
Ở 6 tháng, cha mẹ có thể nhận thấy ít nụ cười lớn, biểu cảm ấm áp hạn chế, giảm âm thanh qua lại, ít quan tâm đến trò chơi xã hội hoặc phản ứng cảm giác bất thường. Một kiểu lặp lại qua nhiều tình huống quan trọng hơn một hành vi bị bỏ lỡ đơn lẻ.
Bạn không thể biết từ một hành vi hoặc một bài viết trực tuyến. Điều bạn có thể làm là theo dõi các kiểu, ghi lại ví dụ, yêu cầu sàng lọc phát triển và tiếp tục theo dõi nếu lo ngại kéo dài. Chuyên gia đủ điều kiện có thể hướng dẫn bước tiếp theo dựa trên toàn bộ phát triển của bé.
Một số khác biệt sớm có thể được nhận thấy ở 2 hoặc 4 tháng, như nụ cười xã hội hạn chế, ít đáp lại giọng nói hoặc giảm quan tâm đến khuôn mặt. Ở các tuổi này có nhiều cách giải thích khác, nên phản ứng tốt nhất là quan sát và trao đổi với bác sĩ nhi khoa.
Ở 1 tuổi, dấu hiệu thường liên quan đến cử chỉ, đáp lại tên, bắt chước, bập bẹ, chỉ, cho xem đồ vật và chú ý chung. Ở trẻ nhỏ hơn, dấu hiệu thường tinh tế hơn và có thể liên quan đến giao tiếp mắt, nụ cười xã hội, điều hòa cảm giác và trao đổi âm thanh sớm.